[Truyện Audio] DẤU VẾT KHÔNG TIẾNG/ Bản tình ca dang dở
Автор: Bản Tình Ca Dang Dở
Загружено: 2025-12-27
Просмотров: 68
@bantinhcadangdo #truyenaudio #truyendai#truyentamly #truyengiadinh#audiostory #familydrama
Một người phụ nữ sống sót sau thảm kịch năm xưa, lặng lẽ đối diện kẻ đã giết cha mẹ mình, và cô đã để sự thật tự khép lại mọi món nợ.
"Nga nhận ra mùi ấy trước cả khi nhìn thấy người đàn ông. Nó không đến rõ rệt, chỉ lẩn khuất trong không khí điều hòa của hành lang tầng mười ba, nơi mọi thứ đều sạch sẽ, bóng loáng, được khử trùng đến mức vô cảm. Nhưng mùi đó thì không. Nó giống như thứ kim loại đã bị nung nóng rồi để nguội, pha lẫn chút mồ hôi khô, thứ mùi mà ký ức không bao giờ chịu gọi tên.
Cô đứng khựng lại trước cửa phòng họp. Bên trong vọng ra tiếng nói đều đều, chậm rãi. Giọng đàn ông, trầm, có lực, không gấp. Một kiểu giọng khiến người khác dễ tin, hoặc ít nhất là dễ lắng nghe. Nga đặt tay lên quai túi. Lòng bàn tay ẩm đi rất nhanh. Cô không hiểu vì sao mình không thể bước thêm nửa bước. Trước mắt chỉ là cánh cửa kính mờ, phía sau là ánh đèn trắng và những bóng người đang ngồi ngay ngắn quanh bàn họp dài. Cô hít một hơi. Không khí lạnh tràn vào phổi, nhưng không làm dịu được cảm giác nghèn nghẹn đang lan chậm từ ngực lên cổ...
... Cô dừng lại trước cửa thang máy. Nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm kim loại mờ: khuôn mặt bình tĩnh, đôi mắt không biểu lộ điều gì. Chỉ có đôi tay là hơi run. Cô ép chúng vào nhau, thật chặt. Trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu một điều rất rõ. Có những ký ức không chết đi. Chúng chỉ chờ một mùi quen, một âm thanh cũ, để sống lại. Và khi chúng sống lại, không gì có thể khiến chúng quay về giấc ngủ ban đầu.
Cánh cửa thang máy mở ra. Nga bước vào. Cánh cửa khép lại sau lưng cô, khép theo một chương đời cũ vừa bị đánh thức.
Năm ấy, tại một nước Đông Âu, trong căn nhà nhỏ, ngăn tủ ấy thấp đến mức một đứa trẻ chín tuổi phải co người lại mới chui vừa. Nga vẫn nhớ rất rõ cảm giác đầu gối chạm vào ngực, lưng ép sát vào vách gỗ lạnh. Gỗ đã cũ, có mùi ẩm lâu ngày, lẫn mùi dầu mỡ thấm qua nhiều năm nấu nướng. Cô không nhìn thấy gì ngoài một vệt sáng mỏng, hẹp như lưỡi dao, lọt qua khe cửa. Khi cánh tủ khép lại, bóng tối không ập xuống ngay. Nó đến chậm, như thể đang dò xét cô trước.
Bên ngoài, mẹ cô nói gì đó rất khẽ. Giọng run, nhưng cố giữ bình tĩnh. Bố cô đứng gần hơn, hơi thở gấp. Cô nhận ra điều đó vì sàn bếp rung rất nhẹ dưới đầu gối.
Rồi có tiếng cửa mở. Không mạnh. Không ồn. Chỉ là một âm thanh khô khốc, như kim loại chạm vào kim loại.
Nga nín thở.
Tiếng giày vang lên. Không phải giày thể thao. Là loại đế cứng, gót dày, bước xuống nền nhà nghe rõ từng nhịp. Một giọng đàn ông vang lên. Không cao, không gắt. Chỉ có điều gì đó khiến không khí nặng xuống. Bố cô nói gì đó. Giọng ông gấp gáp, như đang cố níu lại thời gian. Rồi một tiếng va mạnh. Cánh cửa tủ rung nhẹ. Có thứ gì đó rơi xuống nền. Âm thanh kim loại khô khốc, lạnh đến mức khiến da đầu cô tê dại. Nga đưa tay bịt chặt miệng mình. Qua khe hở mỏng, cô nhìn thấy một cánh tay. Trên đó là hình xăm một con sói xám. Màu đã nhạt, đường nét không còn sắc, nhưng hình dáng vẫn rõ ràng.
Bàn tay ấy khẽ đưa lên, lướt qua ống quần như một phản xạ. Rồi mùi ấy tràn đến. Mùi kim loại. Mùi mồ hôi. Mùi của một thứ gì đó căng cứng, không có chỗ cho do dự.
Cô không khóc. Cũng không dám nhúc nhích. Chỉ có nhịp tim đập mạnh đến mức tưởng như ai đó bên ngoài cũng nghe thấy. Tiếp theo là tiếng va chạm rất mạnh, tiếng lôi người sềnh sệnh trên sàn, tiếng hét rất lớn, tiếng gầm dữ dội, tiếng đấm đá liên tiếp... Sau đó là im lặng. Không gian lặng đi đến mức đáng sợ.... Nga ngất đi...
Khi cánh tủ mở ra, ánh sáng tràn vào khiến mắt cô đau buốt. Căn bếp phía sau không còn ai. Chỉ còn những giọt máu lê dài từ gian bếp sang phòng khách, tụ lại một vũng máu lớn... Cô không nhìn thấy bố mẹ..." [Trích đoạn truyện]
💙 Đừng quên LIKE, SHARE và SUBSCRIBE kênh @bantinhcadangdo để không bỏ lỡ bất kỳ video nào nhé! 🔔
Vui lòng không reup lại video
Доступные форматы для скачивания:
Скачать видео mp4
-
Информация по загрузке: